Nhảy đến nội dung

Sự sụp đổ của cỗ máy quân sự phương Tây.

Sự sụp đổ của cỗ máy quân sự phương Tây.

Sự Vỡ Mộng Địa Chính Trị Của Một Bá Chủ

 

New World Order

 

Bởi Frank Dumon

Sự Vỡ Mộng Địa Chính Trị Của Một Bá Chủ

Khi nghiên cứu bản đồ địa chính trị hiện nay, ngày càng rõ ràng rằng phương Tây, và đặc biệt là Hoa Kỳ, đang sống trong một thế giới tưởng tượng do chính mình tạo ra. Những phân tích của chuyên gia chiến lược quân sự hàng đầu Andrei Martyanov mang đến một góc nhìn mới mẻ, dù đôi khi đầy mỉa mai cay đắng và sắc sảo, về thực tế này. Trong thời đại mà truyền thông chính thống phương Tây không mệt mỏi lan truyền câu chuyện về một "Ukraine chiến thắng" hay một "NATO bất khả chiến bại", điều cốt yếu là phải quay trở lại với những quy luật khắc nghiệt, không thể chối cãi của tác chiến quân sự, kinh tế và vật lý. Martyanov tuyên bố dứt khoát rằng chúng ta đã đang ở trong Chiến tranh Thế giới thứ Ba, không phải theo nghĩa thông thường mà Hollywood đã phục vụ chúng ta, mà như một sự thanh toán dần dần, không khoan nhượng của một đế chế đã tự tin vào những huyền thoại của chính mình.

Hoa Kỳ đã tự giới thiệu mình trong nhiều thập kỷ như siêu cường quân sự không ai sánh kịp, "lực lượng chiến đấu tinh nhuệ nhất trong lịch sử thế giới". Tuy nhiên, như Martyanov liên tục chứng minh, tuyên bố này chẳng qua là một ảo tưởng tuyên truyền, được duy trì bởi một tổ hợp công nghiệp-quân sự quan tâm đến việc tối đa hóa lợi nhuận hơn là hiệu quả tác chiến. Những diễn biến gần đây ở Đông Âu và Tây Á đã vén bức màn một cách dứt khoát. Những gì còn lại là một "con hổ giấy": một bộ máy quân sự về cơ bản không có khả năng tiến hành một cuộc chiến tranh tiêu hao, không hiểu giới hạn hậu cần của chính mình, và nhầm lẫn khủng bố với chiến tranh. Bài viết này đi sâu vào cốt lõi lập luận của Martyanov, mổ xẻ sự điên rồ trong chính sách hiện tại của Mỹ, và vạch ra những chuyển dịch địa chính trị không thể tránh khỏi sẽ diễn ra sau đó.

Mô Hình Chiến Tranh Hollywood so với Thực Tế Chiến Đấu Hiện Đại

Huyền Thoại "Lực Lượng Chiến Đấu Tinh Nhuệ Nhất"

 

Rambo

 

Một trong những nhận xét nổi bật và mỉa mai cay đắng nhất của Martyanov liên quan đến sự thiếu hiểu biết về lịch sử và tác chiến trong các tầng lớp lãnh đạo cấp cao của Lầu Năm Góc. Ông khẳng định rằng giới lãnh đạo quân sự Mỹ đơn giản là không hiểu "chiến tranh thực sự" là gì. Khuôn khổ tư duy của họ không được hình thành từ những bài học khắc nghiệt của Clausewitz, Zhukov, Manstein hay Kutuzov, mà từ những kịch bản tưởng tượng của phim Hollywood. Martyanov dẫn chứng một cách thích hợp bộ phim Independence Day (1996), trong đó nhân vật do Jeff Goldblum thủ vai đã xâm nhập được phần mềm tân tiến của tàu mẹ người ngoài hành tinh bằng một máy tính xách tay Apple Macintosh cũ kỹ. Đó là trình độ tư duy tác chiến thấm nhuần văn hóa chiến lược của Mỹ: niềm tin vào những giải pháp công nghệ thần kỳ, nhanh chóng, bỏ qua thực tế phức tạp, hỗn loạn và đẫm máu của các cuộc xung đột quy mô lớn.

Thế hệ của Eisenhower và George Marshall hiểu bản chất của chiến tranh: các chuỗi hậu cần, sức bền tinh thần của dân chúng, và sự chắc chắn toán học của sự tiêu hao. Thế hệ tướng lĩnh Lầu Năm Góc hiện tại, trái lại, được đào tạo trong một hệ thống giống với một khóa đào tạo quản trị doanh nghiệp hơn là một học viện quân sự. Họ chưa bao giờ tham gia một cuộc xung đột ngang cấp (peer conflict). Kinh nghiệm duy nhất của họ là tiến hành các "chiến dịch cảnh sát cường độ cao" chống lại các đối thủ hạng ba ở Iraq hay Afghanistan, nơi không quân có thể hoạt động không bị cản trở và bộ binh chỉ đóng vai trò là lực lượng chiếm đóng. Khi đối mặt với một đối thủ thực sự có thể bắn trả bằng các hệ thống tiên tiến, như ở Ukraine hay trong các cuộc đụng độ với Iran, mô hình tác chiến của họ tỏ ra hoàn toàn bất cập.

Khủng Bố Thay Thế Cho Chiến Lược Quân Sự

Khi một cường quốc quân sự không thể đạt được các mục tiêu chiến lược thông qua nghệ thuật tác chiến thông thường, nó sẽ rơi vào cái mà Martyanov gọi đúng là khủng bố. Học thuyết quân sự phương Tây, theo phân tích này, đã bị ô nhiễm vĩnh viễn bởi các cuộc tấn công có hệ thống vào các mục tiêu dân sự. Cho dù là pháo kích tàu chở hàng của Iran, tấn công xe buýt dân sự ở Belgrade bằng máy bay không người lái của Ukraine, hay các cuộc không kích liên tục vào các khu dân cư: đó không phải là chiến tranh, đó là khủng bố thuần túy.

Martyanov chỉ ra một cách sắc sảo rằng sự suy thoái đạo đức này không phải ngẫu nhiên, mà là có cấu trúc. Giới tinh hoa chính trị và quân sự Mỹ và châu Âu, bao gồm cả những nhân vật trong các nội các chiến tranh, nuôi dưỡng một khát vọng sâu xa, gần như bệnh hoạn, muốn tiêu diệt Nga. Điều này được thúc đẩy bởi sự bất hòa nhận thức: họ không thể chấp nhận rằng mình thua kém về mặt tác chiến. Thay vì thừa nhận sự thua kém này và điều chỉnh chiến lược, họ chọn leo thang và nhắm vào dân thường, với hy vọng sẽ làm gãy đối phương. Đó là chiến thuật của kẻ tuyệt vọng. Như Martyanov diễn đạt: họ không có sự thấu hiểu nhân tính, và nhiều người trong số họ sẽ phản bội chính gia đình mình để có một câu chuyện hay hoặc một sự thăng tiến. Những tuyên bố cực kỳ gay gắt gần đây về số phận của những kẻ châm ngòi chiến tranh trong giới quyền lực – nơi Martyanov, không chút kiềm chế, nhấn mạnh sự phá sản về đạo đức của những nhân vật như Lindsey Graham – củng cố niềm tin của ông rằng tầng lớp chính trị gia này sẽ đi vào lịch sử như những kiến trúc sư của thảm họa địa chính trị lớn nhất thế kỷ 21.

Sự Sụp Đổ Của Hậu Cần Mỹ và Sự Điên Rồ "GRAB"

Sự Bất Khả Thi Của Các Hệ Thống Vũ Khí "Giá Rẻ" Của Mỹ

Một trong những khía cạnh tiết lộ nhiều nhất trong phân tích của Martyanov là thảo luận về sự bất lực về hậu cần và công nghiệp của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ về cơ bản không thể tiến hành một cuộc chiến tranh tiêu hao. Đây không phải là một khám phá mới; chính quyền Nixon đã rời bỏ bản vị vàng vào năm 1971, một phần bị áp lực tài chính và công nghiệp từ chiến tranh Việt Nam. Sự khác biệt là vào năm 1971, Hoa Kỳ vẫn là một siêu cường công nghiệp. Ngày nay, Hoa Kỳ và EU là những nền kinh tế phi công nghiệp hóa, phụ thuộc vào thao túng thị trường tài chính và một khu vực dịch vụ phình to.

Thực tế này trở nên đau đớn rõ ràng trong các sáng kiến "GRAB" (Ground-based and Affordable Mass Price Challenge) gần đây của Lầu Năm Góc. Tuyệt vọng tìm cách bổ sung kho dự trữ đạn dược dẫn đường đắt tiền (như JASSM và Tomahawk) đã cạn kiệt, Lầu Năm Góc kêu gọi phát triển "các hiệu ứng tầm xa, chi phí hợp lý và có thể mở rộng." Martyanov đập tan lời lẽ này với sự mỉa mai hủy diệt. Các yêu cầu mà Lầu Năm Góc đặt ra – một vũ khí mặt đất có tầm bắn 600 hải lý (khoảng 1100 km), tải trọng 35 đến 400 pound, nhận dạng mục tiêu tự động, dẫn đường đầu cuối tự động, và khả năng miễn nhiễm với tác chiến điện tử (môi trường bị chặn GPS) – là một giấc mơ bất khả thi trong bối cảnh công nghiệp Mỹ.

Công nghiệp quốc phòng Mỹ đã chứng minh trong nhiều thập kỷ rằng nó không thể sản xuất các giải pháp "giá rẻ". Mỗi nỗ lực đều tạo ra một hệ thống được mạ vàng, quá phức tạp, được bàn giao chậm nhiều năm và vượt ngân sách hàng tỷ đô, và cuối cùng hoạt động thất vọng. Ý tưởng rằng các nhà thầu Mỹ có thể sản xuất một bản trình diễn trong vòng ba tháng và sản xuất hàng loạt trong vòng 18 tháng cho một hệ thống như vậy là đáng cười. Đó là một hành động tuyệt vọng, một đường chuyền "Hail Mary" của một tổ chức nhận ra các hóa đơn không còn đủ nữa, nhưng không có đủ can đảm chính trị để từ bỏ huyền thoại bất khả chiến bại.

Sự Thống Trị Của Nga Trong Chiến Tranh Siêu Thanh Và Điện Tử

Trong khi Lầu Năm Góc mơ về các hệ thống "GRAB" trong tương lai, thực tế của chiến tranh hiện đại đã tồn tại trên chiến trường, và nó nằm trong tay Nga. Martyanov chỉ ra tình trạng "đã được thử thách trong chiến đấu" của các hệ thống Nga như máy bay không người lái Geran-2 (Shahed) và tên lửa Bundar. Các hệ thống này không chỉ hiệu quả mà còn thực sự có giá cả phải chăng và được sản xuất hàng loạt. Một Geran-2, được trang bị động cơ phản lực, về cơ bản hoạt động như một tên lửa hành trình với tầm bắn hàng trăm km, được sản xuất với chi phí chỉ bằng một phần nhỏ so với đối thủ phương Tây.

Hơn nữa, Martyanov nhấn mạnh những tiến bộ mang tính cách mạng của Nga trong lĩnh vực tác chiến điện tử (EW). Học thuyết quân sự phương Tây phụ thuộc rất nhiều vào C4ISR (Chỉ huy, Kiểm soát, Truyền thông, Máy tính, Tình báo, Giám sát và Trinh sát). Mỹ tin rằng có thể điều khiển cuộc chiến từ một màn hình trong trung tâm chỉ huy, được cung cấp dữ liệu vệ tinh theo thời gian thực. Tuy nhiên, Nga đã phơi bày điểm yếu này. Bằng cách triển khai các hệ thống EW tiên tiến, lực lượng Nga gây nhiễu hiệu quả radar khẩu độ tổng hợp (SAR) và các kênh liên lạc của vệ tinh phương Tây. Kết quả là Mỹ và các đồng minh bị làm cho "mù" về mặt tác chiến. Không có lợi thế thông tin này, quân đội Mỹ, vốn không được huấn luyện để chiến đấu trong môi trường mà ưu thế công nghệ đã bị vô hiệu hóa, chắc chắn sẽ thất bại.

Bundar glider bomb

Trên biển, tình hình còn nghiêm trọng hơn đối với phương Tây. Sự ra đời của tàu ngầm lớp Yasen-M, như Knyaz Ulyanovsk, đánh dấu một bước nhảy vọt về chất khiến lớp Virginia của Mỹ trở nên lỗi thời. Được trang bị tên lửa siêu thanh Zircon với tầm bắn hơn 1500 km, những tàu ngầm này, có thể lặn ở độ sâu lớn hơn và yên tĩnh hơn đáng kể so với các đối thủ phương Tây, có thể làm tê liệt mọi hoạt động hàng hải ở Bắc Đại Tây Dương hay Địa Trung Hải. Tên lửa Tomahawk của Mỹ, với tầm bắn khoảng 2000 km và tốc độ cận âm, là một cổ vật lịch sử trong so sánh này. Khoảng cách về công nghệ quân sự và hiểu biết tác chiến không còn có thể được lấp đầy.

Sự Thống Trị Biển Đen: Một Thực Tế Địa Chính Trị Mới

Phong Tỏa Ukraine và Hậu Quả Cho Phương Tây

The Black Sea

Tình hình ở Ukraine, theo Martyanov, đã được định đoạt từ lâu; điều duy nhất còn lại là sự giải quyết chính thức và sự từ chối của phương Tây trong việc đối mặt với thực tế. Cái gọi là "Thỏa thuận Ngũ cốc" ngay từ đầu đã là một trò hề, một vỏ bọc được phương Tây sử dụng để tuồn vũ khí và đạn dược trong các container dưới danh nghĩa xuất khẩu nông sản. Giờ đây khi con đường ngầm này đã bị cắt đứt, đường tiếp tế hậu cần của Ukraine đã bị tê liệt hoàn toàn.

Nga đã củng cố quyền kiểm soát Biển Đen. Không ngoa, như Martyanov đã làm, khi nói rằng Biển Đen đã thực sự trở thành một "biển nội địa" của Nga. Các cuộc tấn công liên tục và thành công vào các tài sản hàng hải của Ukraine và phương Tây xung quanh Odesa, Mykolaiv và vùng đồng bằng sông Danube đã khiến các tuyến hàng hải không thể sử dụng được. Không một con tàu nào có thể hoạt động an toàn. Điều này có hậu quả thảm khốc đối với nền kinh tế Ukraine, hiện bị tước đoạt cả nguồn thu xuất khẩu lẫn nguồn cung cấp hàng hóa quân sự thiết yếu.

Trên bộ, tình hình cũng vô vọng cho Kiev. Quân đội Nga đang hoạt động ở ngoại ô Sloviansk và tiến đến Druzhkivka và Kramatorsk. Tổn thất hàng ngày của phía Ukraine – hàng trăm binh sĩ và hàng chục máy bay không người lái – không phải là "chiến thắng chiến thuật", mà là một cuộc chiến tiêu hao có hệ thống. Martyanov nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ và phương Tây phải chịu trách nhiệm về cái chết của khoảng 2,5 triệu binh sĩ Ukraine, những người đã bị sử dụng như bia đỡ đạn trong một cuộc chiến họ không thể thắng. Khoản nợ đạo đức này sẽ ám ảnh phương Tây mãi mãi. Hậu quả địa chính trị hiện nay là không thể đảo ngược. Như Tổng thống Putin gần đây đã xác nhận, sự toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine dưới hình thức hiện tại đã là lịch sử. 

Các khu vực phía tây sẽ bị nuốt chửng một cách không thể tránh khỏi bởi các nước láng giềng: Ba Lan sẽ sáp nhập Galicia phía đông, Romania sẽ đòi Bukovina, và Hungary sẽ giành lại các lãnh thổ lịch sử của mình. Kiev, hiện là một tổ của cái mà Martyanov gọi là "cánh đồng phát xít", sẽ bị thanh trừng các phần tử cực đoan. Đây không phải là vấn đề xảy ra không, mà là khi nào. Những nỗ lực của phương Tây nhằm trì hoãn điều này bằng các bài báo tuyên truyền và cái gọi là chuyên gia NATO hay giáo sư đại học tuyên bố rằng "Ukraine đang chiến thắng" chỉ là những cơn giãy chết cuối cùng của một câu chuyện đã phá sản.

Châu Âu và Trung Quốc: Nạn Nhân Của Chính Sách Phương Tây Thất Bại

Châu Âu Như Một Chú Lùn Địa Chính Trị

Liên minh châu Âu không được tha trong phân tích này. Martyanov coi châu Âu là một chú lùn địa chính trị, một khu vực tự hạ thấp lợi ích của mình để phục tùng các mục tiêu chiến lược của Washington, tự làm hại đến mình. Sự thịnh vượng của châu Âu trong 50 năm qua, như cựu quan chức EU Javier Solana từng ngầm thừa nhận, về cơ bản dựa trên năng lượng giá rẻ từ Liên Xô và sau đó là Nga. Bằng cách cắt đứt các mối quan hệ này và quay sang Mỹ, châu Âu hiện mua khí đốt với giá cao gấp năm lần so với trước đây.

Sự tự sát kinh tế này trực tiếp dẫn đến sự bất lực về quân sự. Các lực lượng vũ trang châu Âu chỉ là bóng ma của những gì họ từng có. Các tàu sân bay Pháp là những mục tiêu nhỏ bé, dễ bị tổn thương so với siêu tàu sân bay Mỹ, và Hải quân Hoàng gia Anh gần như không tồn tại, chỉ với một số ít tàu khu trục thực sự có khả năng ra khơi. Châu Âu không thể đóng góp quân sự nghiêm túc cho bất kỳ cuộc xung đột nào. Đây là một lục địa đang dần bần cùng hóa, bất ổn về chính trị, và đang trên đà phân mảnh trong những thập kỷ tới. 

Các nhà lãnh đạo châu Âu, những người thích đóng vai là những người chơi toàn cầu, thực chất chỉ là những người quản lý địa phương của một sự thịnh vượng đang suy giảm, hoàn toàn phụ thuộc vào ý thích của thị trường Mỹ và sự bảo vệ của một NATO đang suy tàn. Những con rối đáng thương, được trả lương quá cao.

Sai Lầm Của Trung Quốc và Thực Tế Thương Mại

Trung Quốc cũng không thoát khỏi ánh nhìn sắc bén của Martyanov, nhưng vì những lý do khác. Ông nhấn mạnh rằng Trung Quốc, mặc dù có những thành tựu ấn tượng trong việc xóa đói giảm nghèo và lịch sử văn minh phong phú, trước hết là một nền văn minh thương mại, không phải một cường quốc bành trướng quân sự như Mỹ. Sai lầm chiến lược lớn của Trung Quốc, theo Martyanov, là đặt cược vào khả năng thanh toán và tăng trưởng bền vững của châu Âu. Sáng kiến Vành đai và Con đường nhằm một phần vào việc tiêu thụ hàng tiêu dùng Trung Quốc tại một châu Âu thịnh vượng.

Do sự bần cùng tự gây ra của châu Âu, bị thúc đẩy bởi sự cuồng loạn địa chính trị và sự đổ vỡ với Nga, sức mua của người tiêu dùng châu Âu đã giảm mạnh. Trung Quốc giờ đây phải tái định hướng dòng xuất khẩu, điều này đặt ra một thách thức kinh tế to lớn. Mặc dù Trung Quốc đã xây dựng một thị trường mạnh mẽ với Nga và các nước châu Á khác, nhưng điều này không thể bù đắp hoàn toàn thị trường châu Âu đang thua lỗ. Trung Quốc đang học, như Iran đã từng học, bài học khó khăn là sự phụ thuộc vào công nghệ phương Tây (như hệ thống phòng không) hay thị trường phương Tây là một điểm yếu. Tương lai của Trung Quốc nằm ở sự tự cung tự cấp nhiều hơn và tăng cường quan hệ với Nam bán cầu, xa rời ảnh hưởng độc hại của một đế chế phương Tây đang hấp hối.

Kết Luận: Sự Kết Thúc Của Một Thời Đại và Sự Thanh Toán Không Thể Tránh Khỏi

Những phân tích của Andrei Martyanov không mang lại sự an ủi cho những ai bám víu vào ảo tưởng về sự tối thượng của phương Tây. Chúng vẽ nên bức tranh về một bộ máy chính trị và quân sự đã mất kiểm soát, bị thúc đẩy bởi sự kiêu ngạo, bất tài và sự bất lực cơ bản trong việc đối mặt với thực tế. Hoa Kỳ không còn là một siêu cường bất khả chiến bại; họ đã trở thành một "con hổ giấy", một quốc gia chỉ còn có thể co cơ bắp quân sự trong các hành động khủng bố nhằm vào dân thường, vì họ không còn khả năng tiến hành chiến tranh thông thường quy mô lớn chống lại một đối thủ ngang tầm. Các quy luật của vật lý, kinh tế và tác chiến quân sự không thể bị đánh lừa bởi các thông cáo báo chí của Lầu Năm Góc hay các bài báo tuyên truyền trên các báo phương Tây. 

Ở Bỉ, De Standaard, De Tijd, Knack, De Morgen và nhiều tờ khác là những nhà vô địch về việc này.

Nga đã chứng minh rằng họ sở hữu sức bền công nghệ, công nghiệp và đạo đức để đương đầu với thách thức này. Biển Đen đã được bảo vệ, cuộc chiến ủy nhiệm ở Ukraine thực sự đã được định đoạt, và những nỗ lực leo thang của phương Tây (như các sáng kiến GRAB hay đe dọa trừng phạt) chỉ là những cơn giật của một hệ thống đang niêm phong số phận của chính nó.

Đối với các nhà quan sát, nhà phân tích và công dân phương Tây, đã đến lúc phải bỏ chiếc kính màu hồng. "Hạn mức tín dụng" của nền văn minh phương Tây, được Mỹ duy trì một cách nhân tạo sau Thế chiến thứ hai, đã hết hạn. Hóa đơn đang được trình ra. Câu hỏi không phải là liệu hệ thống toàn cầu hiện tại có thay đổi hay không, mà là sự chuyển đổi sẽ đau đớn như thế nào đối với những ai từ chối thừa nhận thực tế. Như những lời tóm tắt lập luận của Martyanov: những kẻ gây chiến mà không hiểu chiến tranh là gì cuối cùng sẽ bị nuốt chửng bởi thực tế mà chúng ngoan cố phủ nhận. Lịch sử sẽ không khoan dung với những kiến trúc sư của ảo tưởng này, và hậu quả sẽ định hình bản đồ địa chính trị thế giới trong nhiều thế hệ.